Monday, July 3, 2017

Cuộc tình Nga-Mỹ - Phạm Sanh PBC72

Con Nga nó có cái lồng
Thằng Mỹ nó thích, hợp đồng thả chim...
 
Mấy hôm nay, để quên các cảnh ngập nghẹt nghột ngạt kiếm sống, người Sài Gòn bị kéo theo vụ án Mỹ-Nga.
Người con trai tên Mỹ, thông minh học giỏi (từng học trường Chuyên Lê Hồng Phong, đại học Bách Khoa, đại học Melbourne...), nhà cao cửa rộng, vợ hiền con ngoan, đồng sáng lập game võ lâm truyền kỳ, người nghĩ ra các dịch vụ ứng dụng công nghệ thông tin “chim xanh” hấp dẩn như henantrua.vn hentocdo.vn... Nói chung, gì cũng có, nhưng gì cũng phải đến, hẹn hò rồi cũng phải thích lồng chim xứ Bắc.
Nàng tên Nga, gốc Hà Nội, đẹp gái học giỏi (hoa hậu người Việt tại Nga 2007, đại học tổng hợp quốc gia Nga...), về nước làm người mẫu diển viên MC. Trai tài gái sắc Nam Bắc gặp nhau, tình tiền tù tội cứ diển trò theo thứ tự. Hợp đồng giữ chim 7 năm 16,5 tỷ, lừa nhau mua bán nhà đất, “huy động” đám công an tòa án luật sư xử tới xử lui và gây khổ lẫn niềm vui cho nhiều người khác.
Kết quả hai hiệp, 2 đội hòa 0-0, đội Nga yếu nhưng càng đá càng hay, đội Mỹ đá bằng tiền nhưng càng lúc càng chơi xấu. Chờ trận chung kết trời thần đất lỡ, Nga không thể để cái lồng bị nhốt và Mỹ cũng đã mất tiền mất hết 2 lồng chắc phải bắc thang lên hỏi ông Trời...
Tôi không trách cho chuyện tình Nga-Mỹ, cả Trump-Putin còn xạo, bắt cả thế giới chạy lòng vòng nghe ngóng. Ở VN hiện nay, con nít mới sinh ra đã có ịn dấu XẠO trên trán to đùng. Nghèo giàu, trai gái, quan dân, lớn nhỏ, thông minh ngu đần..., phần lớn mọi người đều phải biết xạo để mà sống chứ không phải sống để mà ba xạo.
Có thằng cha giám đốc sở tài nguyên môi trường Yên Bái (nhớ lại cuộc khởi nghĩa của anh hùng Nguyễn Thái Học...) em con mẹ bí thư tỉnh ủy, chơi cái biệt thự không thua gì các cung điện ông hoàng bà chúa ở châu Âu, hắn nói đi vay ngân hàng 20 tỷ để làm nhà,. Tính ra, tên này phải kiếm đâu đó trên 230 triệu một tháng, không biết hắn lấy tiền ở đâu, lại nghe phân bua phải đi bán chổi đót cực khổ mới đủ tiền. Lương chủ tịch nước, lương thủ tướng VN cũng chỉ dưới 18 triệu, cả lương nữ chủ tịch quốc hội đẹp gái, chắc sắp nhảy dựng rồi.
Cũng con số 200 triệu này, một chú nhà báo giáo dục người Hà Nội bị CA bắt vì tội tống tiền thằng cha giám đốc sở kế hoạch Yên Bái, sau hàng loạt bài báo bêu xấu lãnh đạo tỉnh. Dân ngoài đó họ nói, Yên Bái đứng đái cũng sợ. Hì hì, ba xạo hết, nghe qua rồi bỏ. Đừng ham vui, like facebook, dễ ở tù hoặc cắt hộ khẩu cho xuất khẩu sang nước khác như chơi. Cũng là xạo tuốt.
Bình Thuận cũng sắp có chuyện vui. Gần một triệu khối bùn cát lẫn ngêu sò ốc hến sẽ được lấy lên từ vùng nước cảng nhà máy nhiệt điện BOT Vĩnh Tân (Tuy Phong), rồi lại đổ xuống một chỗ khác trên vùng biển cách Cù lao Câu 2 km. Bộ tài nguyên môi trường và tỉnh lý giải, không đổ lên đất liền được vì sợ nhiểm mặn. Rồi 22 chuyên gia nào đó thẩm định, OK. Rồi mấy ông tư vấn thủy lợi chạy phần mềm Mike, cũng OK... Có tiền thì OK tuốt. Không sao, cái gì của biển cũng trả về cho biển, không ảnh hưởng câu cau gì hết. Cũng là ba xạo, vùng đất bán sơn địa  Vĩnh Hảo giáp Cà Ná, khỉ ho cò gáy, đất cày lên sỏi đá, tôn nền tạo khu lấn biển cho người dân, quá tốt, Singapore qua VN mua cát biển Phú Quốc Phú Yên về mở rộng đảo quốc thì sao. Hơn nữa, ngành thủy lợi thì biết gì về môi trường sinh thái biển, đem mấy phần mềm sông nước của nước ngoài về dọa khỉ gạt dân cho vui. Biết bao luận văn thạc sỹ tiến sỹ thủy lợi, dùng cái Mike này tính toán sạt lỡ đồng bằng sông Cửu Long, nay sạt vẫn sạt, còn sạt nhiều hơn khi chưa có đám bợm “trí thức” hợm hỉnh này.
Cù lao Câu ô nhiểm, không còn cơ hội về Tuy Phong thăm hang tình yêu, khe sung sướng, hang 3 hòn, bãi tiên..., không còn ăn ốc vú nàng, cua mặt trăng, gỏi cá suốt. Thôi đành ghé lại chùa Hang Cổ Thạch, ra biển lượm vài viên sỏi xanh đỏ làm quà. Hoặc thăm con sông thấy được cả tấm lòng, tắm bùn Vĩnh Hảo xong rửa nước trong xanh hồ Đá Bạc. Nhắc Tuy Phong, nhắc chùm khế ngọt của mấy đứa còn sống như VTT, NT, HKH... cũng như nhiều bạn trai đã mất trong chiến tranh như V, T, M...
  Nói về chuyện xạo thì hết xạo vẫn còn chuyện nói. Nói về chuyện thật vậy, mà cũng không chắc có thật hay không. Sáng nay, hội ngộ nhóm SG tại quán cà phê Trúc Linh, lại nghe chính miệng đương sự kể mối tình ly gia, mối tình trùng tên một ông nội (chữ nội không viết hoa) thủ tướng VN. Chàng gặp nàng đệ tứ PBC ở võ trường sau khi lăn lộn biết bao vũ nữ vũ trường. Đào Viên kết... nhóm, dẩn đến nỗi lòng tay ba tay tư, hiện vẫn chưa có giải đáp trúng nhất trên facebook nhóm hội ngộ. Chia tay ai đó Ninh Kiều, gặp lại ai đó ở SG, duyên số hay trình độ các bạn gái 72 mình, bái phục. Chưa xong chuyện Ba-Dũng, nhóm bạn lại chia 2 phe, theo HHT hay theo bà Xã của T., to dance or not to dance. Chắc là nhờ GH hay ND giải thích... Aimer, ce n’est pas se regarder l’un l’autre, c’est regarder ensemble dans la même direction (Saint Expupéry). Cả bọn nói hoài, HHT không chịu hiểu. Bạn tôi, thật thà là chính. Sống trên 60 tuổi đầu, cũng không chịu xạo.
Đang mùa hè, lại nhớ Bạn. Mùa hè, vắng học trò, vắng cả bạn. Không biết có ai về thăm hè này không?
PS, PBC72

Thursday, June 22, 2017

Mùa hè 72 / Phạm Sanh PBC72

Hôm nay, ngày đầu thi tốt nghiệp phổ thông nhưng ông trời không thương, mưa suốt. Nhìn các khuôn mặt lo lắng phờ phạc đội mưa chờ con trước cổng trường, lại nhớ ba mẹ, nhớ bạn cũ trường xưa, nhớ đợt thi tú tài 72 để đời năm nào...
Đề thi ngữ văn năm nay, chắc dễ thở, thí sinh nào thi ra cũng phơi phới, thi 120 phút có đứa 60 phút đã cười toe toét nộp bài. Đọc cho hiểu thế nào là lòng trắc ẩn và sự thấu cảm và sau đó là làm văn về thấu hiểu và bình thơ, đại để như thế này...
“Đất là nơi anh đến trường, Nước là nơi em tắm, Đất Nước là nơi ta hò hẹn, Đất Nước là nơi em đánh rơi chiếc khăn trong nỗi nhớ thầm...” (Nguyễn Khoa Điềm)
Thú thật, bình thơ kiểu này, cho mình làm, lạc đề mất. Hẹn hò mà cũng đất nước. Rớt khăn lau mắt lau mủi mà cũng đất nước. May ra mấy bạn thật yêu thơ như ND, HC, NT... mới hiểu nỗi. Nhớ lại, năm 72, tụi mình thi môn triết hệ số 2, thuộc làu sách Vĩnh Để Nguyễn Ngọc Lan, chả cần biết Aristote Kant Phạm Công Thiện là ai, chỉ biết thày Tùng là thành triết cụ rồi.
Bây giờ, con nít thế hệ @, văn chương không phải lúc nào cũng Chí phèo, vợ chồng A Phủ, Từ ấy... của Tố Hữu. Phải lai lai ướt át, có anh em có hò hẹn, cho tụi nhỏ nó tin nó thấu cảm tình hình đất nước.
Hè 72, mùa hè ác độc. VC đồng loạt tấn công một vòng Quảng Trị Thừa Thiên, Kontum, Bình Long An Lộc, rồi xuống tận KiếnTường Định Tường... Chiến trường cần người, sân trường lại càng ảm đạm. Khóa 72, thi tú tài đợt một ngày 5/7 kết quả rớt như sung, đợt hai tiếp tục thi ngày 30/8. Đám con trai, sinh trước 1953, rớt đợt một, bị động viên đi lính là chắc, dù có đậu đợt hai. Gần nửa bạn trai mình, hẹn gặp nhau khắp quân trường Đồng Đế Thủ Đức Đà Lạt, bắt đầu xếp áo thư sinh. Số may mắn còn lại, hướng về Sài Gòn, ôn thi, ráng thi đậu một trường đại học nào đó lấy giấy tạm hoản dịch từng năm.
Nhớ lại những ngày ấy, không khí học hành mới vừa qua tết Nhâm Tý đã không vui rồi, thông tin dồn dập về chiến sự, nghe ngóng lệnh động viên có đường thoát hay không. Lớp 12B2 toàn con trai, mấy đứa 54 như BVS, HVT, TPS... tỉnh queo nhưng đám 53 thì rười rượt. Thôi, ngày đêm cà phê thuốc lá Đào Viên nghe nhạc PD,TCS, khuya gắng gượng làm vài bài tập toán lý hóa cho nhớ, vất hết các môn học bài như sinh ngữ công dân sử địa... Đi lính là chắc, hết mơ gặp tiếp bọn con gái cùng lứa, cứ thích nhìn phía sau lưng mà không dám nói.
Rớt tú tài anh đi trung sỹ, em ở nhà lấy Mỹ nuôi con...
Nhắc chuyện đi lính, nhớ ơn thầy Biền, dẩn Cha xứ nhà thờ Lạc Đạo đến thăm gia đình, Cha nói nhỏ với Ba mình, hay là tạo điều kiện cho cháu đi La Mã học Frère. Thời thế thế thời, tôi không có duyên làm cha Cố. Hay là cái số, nhỏ cũng từng vô Chùa phụ kinh kệ, nhưng rồi cũng phải ... lấy vợ sợ con.
Buổi chiều hôm nay, tụi nhỏ thi môn Toán, có 24 bộ đề cho khỏi copy. Năm đầu thi trắc nghiệm. Nói tới nói lui rồi cũng quay lại thi kiểu IBM 1974. So mình khó nhưng bọn nó dễ. Thời tú tài 72, bắt đầu qua giải tích và tân toán học, sách vở in ấn chưa nhiều, nhờ công Thày  là chính, như Thày Hiển, Thày Thịnh, Thày Diên. Kỳ thi năm đó, toán chỉ được 16,50, trong lớp có HHT cũng được 16, trong khi thằng nhất nước tên rất dễ nhớ MVKL tới 18,50. Sau này vào Phú Thọ Sài Gòn mới biết, đề thi toán đã bị lộ tại trường Pétrus Ký, chính tên Mai Viết Kinh Luân này đã thố lộ, khi gặp thí sinh tỉnh lẽ thi đậu trên hắn gần cả chục trường đại học.
Sau 75 mới biết, ngoài Bắc chỉ học 10 năm chứ không phải 12 năm. Thêm ba năm đại học, hai năm phó tiến sỹ, tổng cộng 15 năm. Bằng ấy năm, miền Nam chỉ là Cán sự. Tất nhiên, mọi so sánh đều là khập khiểng, cũng như chuyện đổi tiền, chuyện đổi đời, chuyện cha này xác nhận cha kia chết vợ để tổ chức cho cưới thêm bà đất Bắc. Thời thế thế thời.
Ngày mai, tụi nhỏ thi tiếp cái môn mới tinh gọi là tổ hợp khoa học tự nhiên, thi trắc nghiệm gồm toán, lý hóa và sinh. So trước 75, gần như gộp cả ban A và ban B, gộp cả Thày Ba, Thày Ân, Thày Hiển, Thày Thịnh, Thày Diên, Thày Lực, Thày Hinh..., vui thật. Kiểu này mấy đứa con trai sợ toán như VVB, NT... hết đường chạy theo mấy bạn gái ban A.
Còn ban C ban D ở đâu, đừng lo, tụi nhỏ còn thi một môn tả bí lù tên gọi là tổ hợp khoa học xã hội, gồm công dân sử địa. Thi cử bây giờ khác hồi xưa, mỗi năm mỗi đổi mới khác nhau, thi năm nào biết năm đó. Như năm 2017 này, thi 3 môn độc lập bắt buộc là Văn, Toán và Ngoại ngữ, chọn một trong hai (hoặc cả hai, nếu có sức) môn tổ hợp, khoa học tự nhiên hoặc khoa học xã hội. Quên đi ban A ban B thưở nào dưới mái trường me tây phượng đỏ...
Nếu nói tháng 4 năm 75 đánh dấu cuộc chia ly khủng khiếp của không biết bao nhiêu gia đình, thì mùa hè đỏ lửa cũng báo hiệu đợt chia tay dữ dội của khóa 72. Mọi cuộc chia tay đều phải đến, chỉ hơi thoáng bất ngờ. GH, MĐ... đi học châu Âu. PH, LVN, PVK, D... cùng nhiều bạn khoác áo lính. Chỉ một ít bạn gái đi lấy chồng, còn lại tứ tán vào Sài Gòn, xuống Tây Ninh Cần Thơ Long Xuyên, lên Đà Lạt. Tất cả đều không ngờ lại chuẩn bị tiếp cho một cuộc chia tay khác lớn hơn, nhiều khi đảo lộn mọi mơ ước.
Đúng quy luật vạn vật sinh tồn, hợp tan tan hợp. Nói gì nói, ngày nào còn thở, dân 72 PBC  vẫn suy nghĩ về hội ngộ, dù hình thức này hay hình thức khác, nơi này hay nơi khác. Phải không mấy Bạn?
Phạm Sanh 72PBC

Saturday, June 3, 2017

Sài Gòn mùa tuyết tan - Phạm Sanh PBC72



Mấy lần định viết, rồi lại dừng. Định viết tận ngày Mother Day, nhưng lên mạng thấy chị TS viết, rồi mấy người bạn xa lơ má đỏ môi hồng cũng viết, viết quá hay làm tui ngài ngại. Lại ngẩm nghĩ, Má mình cũng đã lãng (tuy chưa tử), viết Bả xem có xúc động gì được đâu, nhiều khi Bả xổ mấy câu tiếng Pháp thời nữ học đường, nghe còn bắt mệt. Thôi, dừng. Rồi lại viết rồi lại dừng. Cứ mở mail, xem ké tin PH, AT, Tín. Thỉnh thoảng vào Facebook nhìn hình mấy nàng GH, MQ, HT... cho khỏi quên. Hay rảnh, nghe ĐT ca để biết bạn mình sức khỏe vẫn còn tốt chán... Nhưng phượng vẫn nở hè cứ về, học trò trốn biệt, cà phê quán cóc lủi thủi trú mưa, xem mail, bạn bè bên đó lại nhắc nhở ngày hội ngộ.
Ngày gặp bạn gặp bè thì còn nhớ, chứ ngày của ai đó thì ráng mà quên, nhiều quá nhớ ngứa cái đầu. Bây giờ, ngày nào cũng có tên có vằn có vện. Hôm nay là ngày môi trường, trước đó là ngày khoa học công nghệ. Nhớ ngày khoa học công nghệ VN, có thằng cha bộ trưởng bộ văn hóa thông tin lại gửi lời chúc mừng mấy ông bác học, còn thằng cha bộ trưởng khoa học công nghệ lại trốn mất, chắc đang lải nhải ...Ai biết Mẹ buồn vui..., nhờ ơn cơ quan nhà nước vừa cho phép dân ngu được hát, sau mấy mươi năm cứ tự nhiên hát chui bản nhạc của Bắc Sơn mà không biết. Cả bài “quốc ca” của Văn Cao cũng mới được cấp phép cho hát. Ngu gì mà ngu dữ.
Ở VN, cái gì có ngày có tên có băng ron giăng đầy đường cả tivi thông báo, thì... kết cục chẳng ra gì. Ngày nhà giáo, ngày phụ nữ, ngày môi trường, ngày khoa học công nghệ... Nghe nói ốc vít, xe cộ, sách vở, nhà thương trường học, cái gì cũng cope paste, nhiều khi dốt đặc buồn tình làm biếng hay lừa đảo gì đó, chẳng thèm quan tâm có cái ngày có tên chi cho mệt. Chỗ cấm đái thì cứ đái, tin thời tiết nói nắng thì mưa, nói ghét thì thương như mấy đứa trẻ gái thời thơ dại. Luật lệ thì đầy nhưng không ai “hiểu” vì vô duyên không chịu nỗi, con nít 3 tuổi, ba mẹ phải trao đổi có sự đồng ý của hắn thì mới được đưa hình lên facebook.
Thôi, nói chuyện tiến bộ đẹp đẽ cho vui.
Sài Gòn, mùa mưa lại có từng dề bông tuyết trôi lềnh bềnh trên kênh, y như dòng sông băng Nam cực, bọt trắng văng tung tóe mỗi khi có gió thổi. Con nít thích nghịch, người lớn lôi vào nhà đóng cửa, hôi hám không chịu nổi. Té ra lấy tiền thuế người dân nộp, bỏ ra 220 tỷ đồng làm cống và trạm bơm, triều lên đóng cống, mưa lớn ngập thì phải bơm nước ra sông. Thiết kế trạm bơm nước cống bậy, nhưng chúng vẫn đổi thừa nước kênh dơ, bắn ra bông tuyết, làm thêm cái đài phun nước thổi tan bọt tuyết là gọn. Hoặc cứ để vậy, đăng ký giải Ig nobel, biến kênh thúi thành sông băng, SG đẹp hơn mơ.
 Sài Gòn sắp làm 2 cầu đi bộ vượt sông Sài Gòn, nối bến Bạch Đằng qua Thủ Thiêm, để liên kết chuỗi giá trị đi bộ dài nhất thế giới, từ phố đi bộ Nguyễn Huệ, xuống hầm chui lên, đi bộ qua Thủ Thiêm để ngó trời ngắm đất hay câu cá chụp ếch cho vui. Paris lo mà qua học hỏi, nếu không sẽ phải lấp sông Sein cho đở mất mặt. Thật ra, hai cây cầu đi bộ này xây bằng vàng, thỏa nguyện ước mơ của bọn đại gia và quan tham, hốt đất dân nghèo quận 2 từ mấy chục năm nay, chuẩn bị hốt tiếp dân quận 1. Chứ người dân bình thường có rảnh rỗi đâu mà đi bộ mấy cây số qua cầu, lải nhải điệu hát bằng lòng đi em. Thành phố đang nghẹt xe tứ bề, kẹt tiền tứ tung, đi xin tứ xứ. Đành mượn kế giương đông kích tây, để chảnh và gạt mấy đứa c. đen mắc bệnh ngu kinh niên.
Sài Gòn hết ngập? Bà con suy diển từ các thông tin số lượng điểm ngập ngày mỗi giảm đi và mới đây, chắc không còn ngập nữa nên thành phố mới đi làm cái hồ điều hòa giảm ngậm tận vùng Láng The xứ Củ Chi xa lơ xa lắc. Thật ra Sài Gòn vẫn ngập. Cái ngập ra tận Hà Nội, xuống Cần Thơ, lên Đà Lạt, vượt biển khơi tìm nhà MQ. Nói số điểm ngập ở Sài Gòn giảm là đúng, vì thành phố đang phấn đấu chỉ còn một điểm ngập. Lúc ấy, như phát biểu đương thời của một vị từng làm tới chức chủ tịch, dân thành phố phải luyện công còng lưng xăn quần sống chung với ngập. Hay mới đây, mấy vị tiến sỹ khu công nghệ cao còn nghĩ ra gắn chip cảm ứng xuống cống, cảnh báo mức nước ngập để dân khỏi ra đường chi cho mệt, cứ ở nhà lo tát nước đầu giường. Tin vui, cũng là một sáng tạo trong mơ đang được mấy cô tát nước đầu giường đề nghị mấy quan chức Sài Gòn nhận giải thưởng Game Show trái cóc chua hàng tháng.
Sài Gòn đang công khai thông tin ô nhiểm môi trường cho người dân thành phố biết để tham gia xử lý trên 48 bảng tin tức giao thông trên các trục đường chính. Mới nghe khoái thật, tưởng sắp thành đầu rồng để Singapore giữ cái đuôi rồng cho bỏ ghét. Tin mới nhận, dân Sài Gòn chạy xe như làm xiếc, liếc mấy chữ COD, BOD5... giữa trời nắng gắt, tưởng là thằng nào dốt viết sai, lẩm bẩm chửi thề. Thế giới phải qua VN tham khảo, hình như thành phố HCM đã qua công nghệ 5.0, giống như TQ đã vượt qua Mỹ mà Obama không hề biết (theo nguồn tin thân cận Xì trum).
Nói vậy thôi, Sài Gòn vẫn là Sài Gòn, giống dân PBC bọn mình vẫn là học sinh PBC tiến lên đi. Năm trước, có thằng cha đờ lờ thờ về làm sếp, Sài Gòn đêm mơ về phố Đông Thượng Hải, bọn bờ sờ nờ nờ mơ mộng chờ sắp hàng dài nhận giải nobel y học như đợi mua hàng tem phiếu năm nào. Năm nay thì thằng chả đờ người lẩn thẩn quy đầu về phương Bắc, 9 tỷ đô la Mỹ từ tài nguyên dầu khí không nhỏ và cũng không dễ nuốt trộng chút nào. Về thay là anh chàng Thiện Nhân, phải có chữ Thích nữa thì hay, nhưng thôi cũng được, hiền như Thiện hoa hậu và ba hoa như mấy tên Nhân nhà 72 là tốt rồi. PS trong một lần khai giảng năm học mới, gặp vị phó tiến sỹ Đông Đức này rồi, thích nói tiếng Việt xen tiếng Mỹ, chả đứa mô hiểu, mà nếu cắc cớ hỏi lại, chắc hắn cũng không thèm trả lời, xứ này dốt và dóc đề huề. Lần này bí... mới về , lại tiếp tục dụ mấy nhỏ áo thiên thanh, Sài Gòn phải trở thành thung lủng Silicon như Mỹ. Nói thêm, “bác” con ông cháu cha này có thời gian ngồi dự thính giảng đường Harvard, nhờ đám Fulbright VN  lấy lòng gửi gấm, những ngày “quy hoạch” chờ thời ở trường Bách Khoa.
Nếu SG đẹp lắm SG ơi SG ơi, thì Phan Thiết ôi da diết..., không chịu thua ai. Sắp giao cho công ty Hoàng Quân SG làm kè lấn ra biển vài trăm thước khu vực Hàm Tiến (đất Rạng ngày nào), để xây quảng trường tụ họp cả vạn người hóng gió, làm cao ốc 12 tầng, vài trăm cái biệt thự, cả nghìn nền nhà..., để vài thằng kiếm tiền bỏ túi. Công ty HQ nổi tiếng giang hồ đất tặc, tay không bắt giặc, chỉ buôn vua là giỏi. Nợ ngân hàng như chúa chổm, không xứ nào dám chơi, chỉ còn Bình Thuận, buồn thật. Chắc Rạng Đông đã đến hoàng hôn, chuẩn bị đi ngủ, hết ăn uống gì nữa rồi, ráng tìm tô cháo ăn khuya.
Ai nghe đến lấp sông lấn biển cũng sợ. Rạch Giá lấn biển thì biển lấn lại Cà Mau, Bạc Liêu, Kiên Lương. Đà Nẳng lấn biển thì biển lấn lại Quãng Nam. Ngay tại Phan Thiết, Đức Thắng Lạc Đạo lấn biển thì biển lấn Đức Long Tiến Thành. Nay Hàm Tiến lấn biển thì biển không biết sẽ lấn Mủi Né hay Phú Hài. Ông Bà nói không sai, sống chết mặc bây tiền thày bỏ túi. Không sao, có vay thì phải có trả, luât nhân quả đang đợi cái duyên mà thôi.
Bọn nhỏ thời nay, ăn bạo lắm. Xây cầu máng sông Dinh Hàm Tân, dân chưa sử dụng, nước mưa chảy liu riu dưới chân, cầu đã siêu vẹo, đổ thừa tại trời mưa lớn. Ác chi ác rứa. Tại bọn nó không sợ, vào tù rồi cũng ra sớm, nhiều khi làm thuốc lắc bán, có mấy em chân dài có siêu xe có nhà hoành tráng cở biệt thự Phú Mỹ Hưng, như đám Hà Nội vừa bị sa lưới ở SG.
Nói là nói vậy thôi, chứ mấy bạn gắn bó với xứ Rạng Thạch Long Mủi Né như KL, Tiến, Lễ..., ráng nhanh chân mua vài miếng nền dự án, để có chỗ bạn bè 72 hội ngộ uống dừa ăn gỏi cá suốt, quên, phải là uống bia ăn gỏi cá mai ăn ốc hương ăn ghẹ nhàn. Thời gian trôi nhanh thật, nhớ về những chuyến đi picnic ráng gồng mình chạy xe qua bãi cát, thương sao mấy bạn Thạch Long  vội mất những ngày còn chiến tranh.
Phạm Sanh, PBC72

Friday, June 2, 2017

PHAN THIẾT QUÊ TÔI - Yến Lương


Cà Ty nước chảy lững lờ.
Chia đôi phố thị hai bờ Bắc Nam.
Chiều về vây kín khói lam.
Đoàn thuyền rời bến âm thầm ra khơi.


Tháp nước gió lộng mây trời.
Qua cầu em nhỏ rối bời tóc mây!
Tan trường nắng đổ đầy tay.
Tinh khôi áo trắng ngất ngây gót hài.


Đường về Trưng Trắc còn dài.
Dọc theo Trưng Nhị bước ai theo hoài.!
Thẹn thùng má ửng hồng phai.
Em nghiêng nón lá như đài trang hoa..


Biển đêm Thương Chánh vỡ òa.
Hòa mình với gió rì rào dương xanh.
Có con còng gió tinh ranh.
Lân tinh ánh bạc long lanh sao trời.


Cà Ty Phan Thiết ngàn đời.
Bên sông chợ tết nụ cười em qua.
Ngất ngây Lữ Khách phương xa.
Vườn hoa còn đó là đà lá rơi.!


Thơ Yến Lương

Thu Quyến Rũ - Đoàn Chẩn - Đặng Tỵ PBC72


Thu Quyến Rũ
Tác giả: Đoàn Chuẩn Từ Linh

Anh mong chờ mùa Thu
Trời đất kia ngả mầu xanh lơ
Đàn bướm kia đùa vui trên muôn hoa
Bên những bông hồng đẹp xinh.

Anh mong chờ mùa Thu
Dìu thế nhân dần vào chốn Thiên Thai
Và cánh chim ngập ngừng không muốn bay
Mùa Thu quyến rũ Anh rồị

Mây bay về đây cuối trời
Mưa rơi làm rụng lá vàng
Duyên ta từ đây lỡ làng
Còn đâu những chiều
Dệt cung đàn yêụ

Thu nay vì đâu tiếc nhiều
Thu nay vì đâu nhớ nhiều
Đêm đêm nhìn cây trút lá
Lòng thấy rộn ràng
Ngỡ bóng ai về.

Anh mong chờ mùa Thu
Tà áo xanh nào về với giấc mơ
Mầu áo xanh là mầu Anh trót yêu
Người mơ không đến bao giờ.

Thursday, June 1, 2017

VỀ TRƯỜNG - Tấn Hải PBC87

Nghe hẹn nhau về mái trường xưa
Rạo rực trong ta nói sao vừa.
Khắc khoải bao năm từ ly biệt
Chợt bừng sống dậy tuổi đôi mươi.


Ta sẽ quay về Phan Thiết ơi.
Bao lá thư đưa tiếng gọi mời.
Trời cũ trường Phan dang tay đợi.
Hỡi cánh chim xưa trỡ về mau.


Thương ta nhớ bạn thời thơ ấu.
Băm mấy thu chôn tận đáy sầu.
Giờ ta lục kiếm từng kỷ niệm.
Thổn thức đem về ta với nhau.


Ta về trường cũ Phan Bội Châu.
Ta sẽ cùng say suốt đêm thâu.
Cánh chim xưa ngợp trời Phan Thiết.
Tình bạn làm nên phép nhiệm mầu.


Tấn Hải PBC87

Monday, May 15, 2017

Em Tôi

         Năm em lên ba, bố tôi bỏ lại người vợ trẻ và hai đứa con thơ lên đường tập kết. 
Tôi hơn em sáu tuổi. Chín tuổi con nhà nghèo khôn lắm, tôi đủ khôn để thấy khuôn mặt mẹ buồn hiu hắt, những tiếng thở dài và những giọt nước mắt âm thầm của mẹ trong đêm. Chín tuổi, tôi đã biết mình là người nam độc nhất trong gia đình, đã biết ẵm bồng đút cơm cho em và vỗ về em mỗi khi em khóc. Chín tuổi, tôi đã biết tắm rửa, thay áo thay quần cho em, cõng em đi chơi và dỗ cho em ngủ. Mỗi ngày, trời sập tối mẹ mới gánh hàng về, ba mẹ con ngồi ăn cơm bên ngọn đèn dầu, tôi và em hỏi han, an ủi mẹ. Mẹ kể cho chúng tôi nghe chuyện chợ búa như đang nói chuyện với người lớn, tôi ngồi nghe, nhìn đôi vai gầy của mẹ, nhìn mái tóc và đôi bàn tay khô của mẹ, mà thấy thương mẹ vô cùng. 
Tôi phải bỏ học ở nhà hai năm để trông chừng em. Mẹ có một sạp bán rau cải ở chợ Cồn. Gọi là sạp chứ thực ra chỉ là một ô đất nhỏ, sáng mẹ ra đi thật sớm, lúc trời còn mờ sương, buổi trưa mẹ về nhà lo cho chúng tôi ăn, nằm nghỉ ít phút rồi trở dậy sửa soạn cho chuyến chợ chiều. Một tuần bảy ngày, mẹ đi đi về về trong nỗi cô đơn. 
Năm em vừa tròn năm tuổi thì mẹ cho em vào mẫu giáo, tôi cũng trở lại trường, đám bạn cũ của tôi nay đã hơn tôi hai lớp, ngồi xung quanh tôi bây giờ là những khuôn mặt lạ, kém tôi hai, ba tuổi. Tôi là học trò lớn nhất và học khá nên được làm trưởng lớp. Gần cuối năm học lớp nhì, tôi nói với mẹ lên xin thầy Hiệu Trưởng cho tôi được thi nhảy tiểu học. Thầy bằng lòng. Tôi cắm cúi học luyện thi và kết qủa là tôi đã đổ được bằng tiểu học năm đó. 
Vào lớp đệ thất trường Phan Châu Trinh, tôi tiếp tục học ngày, học đêm, năm đệ ngũ tôi thi nhảy một lần nữa lấy bằng Trung học. Đến niên học đệ tam thì tôi đã bắt kịp đám bạn cũ, tôi hân hoan nhập bầy chung với đám bạn ngày xưa. Đây là giai đoạn mà tôi cần tiền để mua sách học và may thêm quần áo, thời tiểu học và trung học đệ nhất cấp thì mặc sao cũng được, nhưng bây giờ đã lên đệ nhị cấp rồi, đã bắt đầu biết đỏ mặt khi nhìn những đứa con gái trường nữ, thỉnh thoảng đã biết theo bạn tập uống cafe, phì phà điếu thuốc. Tiền mẹ cho không đủ, tôi bắt đầu công việc kèm trẻ tư gia để kiếm thêm tiền. Học trò của tôi là mấy cô cậu đệ thất đệ lục, nghĩa là cũng chỉ thua tôi vài tuổi. 
Ba mẹ con tôi vẫn ngày ngày đi về căn nhà nhỏ, căn nhà vẫn không thay đổi một chút nào từ ngày bố bỏ mấy mẹ con để ra đi . 
Hết năm đệ tam, tôi nộp đơn thi Tú Tài phần nhất. Tôi đậu bình thứ. Một lần nữa, mọi người ngạc nhiên, nhưng tôi biết sức học của mình, tôi biết mẹ buôn bán tảo tần, tôi thấy những năm tháng gần đây mẹ trở bệnh hoài, mỗi sáng mẹ lục đục dậy thật sớm nấu cơm để dành cho anh em tôi, rồi lặng lẽ mang đôi quang gánh lên vai, những tối ngồi trầm ngâm bên ánh đèn dầu nhìn anh em tôi học bài và những đêm khuya mẹ trở mình húng hắng ho. Tôi thương mẹ và em đến ứa nước mắt, và càng thương mẹ thương em, tôi càng học như điên, như cuồng. Tôi ước gì Bộ Giáo dục cho tôi thi hai bằng tú tài cùng một lúc. Nhìn mái tóc mẹ đã lớm chớm sợi bạc, nhìn lưng mẹ mỗi ngày mỗi như còng xuống, nhìn hai vai gầy của mẹ mà lòng quặn đau, và cứ thế, tôi vùi đầu vào sách vở... 
Em đã bắt đầu tuổi lớn, đã bắt đầu tuổi mộng mơ con gái, đã bắt đầu bước vào "tuổi ngọc", nhưng tội nghiệp, biết nhà mình nghèo, biết mẹ mình buôn thúng bán bưng, biết anh mình vẫn chiều chiều đi kèm trẻ kiếm thêm tiền và cặm cụi học đốt giai đoạn cho chóng thành tài. Biết thế nên em ít khi nào xin mẹ, xin anh tiền may áo mới, hai chiếc áo dài trắng đủ cho em thay đổi. Em lớn lên thiếu tình của bố, nên tôi "quyền huynh thế phụ". Nhiều lúc nhìn mẹ, nhìn em, tôi vẫn không hiểu tại sao bố lại đành đoạn dứt áo ra đi. 
Tôi thi đỗ Tú Tài toàn phần năm 18 tuổi, và ra Huế học Đại học Văn khoa. Mẹ ở một mình với em ở Đà Nẵng. Mỗi cuối tuần, tôi theo xe đò về thăm mẹ và em, đến sáng thứ hai trở lại trường. Ở Huế, tôi tiếp tục công việc kèm trẻ tư gia. Với số tiền nhỏ nhoi kiếm được, tôi phụ mẹ nuôi em. 
Qua sinh nhật thứ 13 của em mấy tháng, một chiều mẹ bỏ buổi chợ, về nhà than nhức đầu, tưởng là cảm nhẹ, mẹ sai em cạo gió và nấu cho mẹ bát cháo hành. Khuya đó mẹ lên cơn sốt, lảm nhảm nói mê, sáng hôm sau em nghỉ học chở mẹ vào nhà thương và nhờ người nhắn tin ra cho tôi ở Huế. 
Lật đật trở vào Đà Nẵng bằng chuyến xe đò chót. Trời tối đã lâu, không kịp ăn uống, từ bến xe tôi đi thẳng đến bệnh viện. Trong căn phòng nhỏ, dưới ánh đèn vàng mờ đục, mẹ nằm thiêm thiếp trên giường bệnh, còn em đang ngồi ngủ gà ngủ gật cạnh giường. Đứng yên lặng nhìn mẹ xanh xao bất động, và khuôn mặt thơ dại của em, trong giấc ngủ hai khóe mắt vẫn còn long lanh giọt lệ, tôi nghe lòng mình quặn thắt. 
Đánh thức em dậy, em ngơ ngác dụi mắt vài giây. Nhận ra tôi, em nhào tới ôm chầm và òa lên khóc, em cho hay là từ lúc đưa mẹ vào đây, mẹ chỉ tỉnh lại một vài phút vào khoảng giữa trưa, sau đó mẹ hôn mê trở lại. Tôi an ủi em, rồi cùng em ra văn phòng bệnh viện. Cô y tá trực cho hay mẹ bị đứt một tĩnh mạch ở đầu. Tôi bàng hoàng như bị ai nện một nhát búa vào ngực. Cô y tá bùi ngùi nhìn em, đôi mắt xót xa. 
Tối đó, anh em tôi cùng ở lại với mẹ, em mệt mỏi, nên chỉ một thoáng là đã ngủ say. Trong giấc ngủ mệt nhọc, thỉnh thoảng em ú ớ mẹ ơi, mẹ ơi rồi nức lên mấy tiếng. Tôi nghe như dao cắt trong lòng. Suốt đêm không ngủ, tôi cứ ngồi nhìn mẹ nằm im lìm và bên chân mẹ em ngủ chập chờn. Tôi tự nhủ thầm với mình đừng khóc, đừng khóc .... nhưng sao nước mắt vẫn cứ trào ra, một tay ve vuốt bàn tay xanh xao của mẹ, một tay nắm lấy bàn tay nhỏ bé của em, tôi để mặc cho hai dòng nước mắt chảy nhạt nhòa trên má. 
Mẹ thở hơi cuối cùng lúc năm giờ sáng, mẹ không tỉnh lại để trăn trối với hai con một lời gì. Mẹ đi trong yên lặng. Tôi nắm bàn tay mẹ và thấy tay mẹ lạnh dần. Tôi đánh thức em dậy. Hai anh em hôn lên trán mẹ giã từ. Em vuốt mắt mẹ. Mắt mẹ nhắm hờ. Em ôm chặt hai tay mẹ, ủ vào lòng mình miệng kêu lên nho nhỏ: mẹ ơi, mẹ ơi... Em khóc lặng lẽ, áp mình vào ngực mẹ nước mắt em tuôn ràn rụa làm ướt đẫm cả vạt áo me bạc màu. Những tiếng kêu nghẹn ngào của em như những viên đạn bắn thẳng vào tim, tôi ngồi bất động nhìn mẹ, nhìn em, lòng đau như muối xát. Tội nghiệp mẹ tôi, tội nghiệp em tôi. Em mới mười ba tuổi ... 
Chôn mẹ xong, tôi bỏ học. Còn lòng dạ nào mà học nửa. Nhưng em thì phải trở lại trường. 
Bán đi căn nhà nhỏ xiêu vẹo và gom tóm tất cả vốn liếng của mẹ để lại, tôi đưa hết số tiền cho mẹ của Minh, một người bạn thân tôi . Minh có Hân, cô em gái cùng tuổi , cùng lớp với em. Tôi gửi em đến đó ở và đi học với Hân, cũng may, bố mẹ Minh coi anh em tôi như con. Tôi dặn dò em đủ điều. Số tiền tôi gởi cho mẹ Minh đủ để trả tiền ăn ở của em trong hai ba năm. Tôi còn đưa thêm cho em một ít để em mua sách vở, may áo quần, tiêu vặt. Tôi ôm em và hứa với lòng, hứa với vong hồn mẹ là sẽ lo lắng, sẽ bảo bọc em cho đến trọn đời. 
Tôi vào trường Võ Bị Đà Lạt năm 20 tuổi, lương sinh viên sĩ quan ít ỏi, tôi tiết kiệm không dám xài nhiều, để dành gởi về cho em mỗi tháng. Tôi dặn em viết thư mỗi tuần kể cho tôi nghe chuyện học hành. Tôi bắt em hứa là không bao giờ dấu tôi một điều gì dù nhỏ bé. Em ngoan ngoãn vâng lời. Mỗi năm tôi được về phép một lần, hai anh em quấn quýt không rời. Tôi đưa em đi thăm mẹ. Chúng tôi lặng yên cầm tay nhau quỳ bên mộ mẹ, nước mắt lưng tròng. 
Em lớn lên và ngày càng giống mẹ. Cũng khuôn mặt và cái nhìn nhẫn nhục, cũng đôi mắt xa xăm buồn hiu hắt. Bình thường em rất ít nói, có lẽ không cha, mồ côi mẹ quá sớm và anh lại ở xa đã làm em rụt rè. Cũng may, bên cạnh em vẫn còn có Hân. Lễ mãn khóa của tôi, em và Hân cùng lên tham dự, lúc này, em đã thi đổ vào trường Sư Phạm Qui Nhơn, hai năm nửa em sẽ trở thành cô giáo, tôi hãnh diện giới thiệu em và Hân với các bạn mình. Nhìn dáng em thẹn thùng e ấp, tôi thấy lòng mình rạt rào thương em. Tôi thầm gọi mẹ, mẹ ơi, hai con của mẹ đã trưởng thành và đã nên người. 
Ra trường, tôi chọn binh chủng nhảy dù, có lẽ cũng chỉ vì tôi thích màu mũ đỏ. Em vào học và ở nội trú trong trường sư phạm. Tôi thấy mình yên tâm hơn. Mỗi tháng, tôi vẫn gửi về cho em một nửa tiền lương lính của mình để trả tiền phòng, tiền ăn. Tôi biết con gái cần nhiều thứ hơn con trai, như áo quần, son phấn... Em vẫn viết thư cho tôi mỗi tuần như em đã làm trong mấy năm qua. Em kể chuyện học hành, chuyện bạn bè, em lo sợ là tôi đi tác chiến nhỡ có ngày bố con gặp nhau ở chiến trường, làm sao nhận ra nhau, em không nói thêm, nhưng tôi cũng hiểu, tên đạn vô tình, nếu nhỡ. 
Hai năm em học Sư Phạm trôi qua thật nhanh. Em bây giờ đã là một cô giáo trẻ. Em được đổi về dạy tại một trường tiểu học gần thị xã Phan Rang. Em thuê nhà chung với hai cô giáo khác. Mỗi ngày ba cô giáo ngồi xe lam đi đến lớp, chiều về cả ba cùng quây quần nấu nướng. Em viết thư cho tôi và khoe có quen với Tuấn, một Sĩ quan Hải quân đồn trú ở Phan rang. Em khen Tuấn hiền lành, ít nói. Em kể thêm là Tuấn chỉ còn có mỗi một mẹ già. 
Chiến tranh ngày thêm khốc liệt, đơn vị tôi hành quân liên miên, có khi cả năm chúng tôi mới được về hậu cứ một lần. Tôi bị thương hai lần trong cùng một năm. Tôi dấu em, không cho em biết sợ em lo lắng. Trong những tuần lễ nằm bệnh viện và ở hậu cứ dưỡng thương, tôi bắt đầu viết bài đăng trên các báo và tạp chí. Tôi kể lại những trận đụng độ kinh hoàng giữa đơn vị tôi và giặc Cộng, tôi kể lại những "kỳ tích " của bạn tôi, của Mễ, của Lô .... 
Sau một lần bị thương nhẹ ở tay, tôi lấy mấy ngày phép ra Phan Rang thăm em. Em mừng rỡ ôm lấy anh, nhưng khi thấy cánh tay băng bột em xót xa bật khóc. Tôi an ủi em là biết đâu sau chuyến bị thương này tôi sẽ được về làm việc hậu cứ. Ngày hôm sau, nghe tin, Tuấn đến thăm. Thoạt nhìn, tôi đã có cảm tình với Tuấn, đúng như em nói, Tuấn trông rất hiền lành. Trong suốt tuần lễ ở Phan rang, em vẫn phải đi dạy, nhưng may là có Tuấn, mỗi ngày Tuấn tới chở tôi đi ăn sáng, trưa Tuấn và tôi lang thang ra chợ bạ gì ăn đó đợi giờ ba cô giáo đi dạy học về. Buổi tối, em đi ngủ sớm, Tuấn ngồi lại nói chuyện với tôi cho tới khuya. Bên ly cafe, tôi kể cho Tuấn nghe chuyện của mình. Những hình ảnh yêu dấu, xót xa như một cuộn phim củ quay chầm chậm. Tôi rưng rưng kể lại ngày mẹ mất. Tuấn lấy tay chùi mắt, trong đêm tối , tôi thấy mắt Tuấn long lanh ... 
Bảy ngày phép cũng trôi nhanh. Tôi trở về Saigòn, lòng cảm thấy vui và nhẹ nhàng vì đã có dịp gặp Tuấn. Tôi tin Tuấn sẽ không làm khổ em. Ba tuần sau, tôi nhận được thư Tuấn, trong thư Tuấn kể về gia đình (mặc dù tôi đã nghe em kể trong các lá thư). Tuấn muốn tiến tới với em. Tuấn xin phép được đưa mẹ Tuấn đến gặp tôi. Tuấn hứa là sẽ săn sóc và thương yêu em. Đọc thư Tuấn tôi ứa nước mắt vì mừng. Mừng cho em may mắn không gặp những trắc trở trên đường tình ái, mừng cho em gặp được một người chồng hiền hậu. Tôi viết thư cho em và Tuấn, bảo hai em lo thế nào cho tiện, chỉ cố làm sao cho giản đơn vì cả hai đứa cùng nghèo. 
Bốn tháng sau, Tuấn và em làm đám cưới, nhà gái ngoài tôi còn có thêm mấy thằng bạn trong đơn vị, ông hiệu trưởng, thầy cô giáo và rất đông học trò. Nhà trai ngoài mẹ Tuấn, mấy gia đình anh chị họ còn thêm một số bạn bè Hải quân cùng đơn vị. Nhìn em xúng xính trong bộ đồ cưới, tươi cười đứng bên cạnh Tuấn, tôi gọi thầm mẹ ơi, mẹ ơi, về đây dự đám cưới của em. 
Tôi theo đơn vị lội thêm hai năm nửa ở vùng giới tuyến, thì "tai nạn" xảy ra. Trong một lúc nóng giận vì thấy ông xếp của mình sao ngu và bẩn quá, tôi không giữ được lời và đã xúc phạm đến ông, kết qủa là tôi bị đưa ra hội đồng kỷ luật và tống ra khỏi binh chủng nhảy dù. 
Sau một thời gian ba chìm bảy nổi, tôi đổi về cục Tâm lý Chiến, thời gian này tôi đã khá nổi tiếng, những bút ký chiến trường về Tết Mậu Thân, Bình Long. An Lộc ... đã làm vinh danh binh chủng củ của tôi. Tôi được giải thưởng văn học với bút ký "Mùa Hè Đỏ Lửa". Tiền thưởng và tiền bán sách tôi gửi hết cho em. Tuấn và em dùng tiền này mua được một căn nhà nhỏ ở ngoại ô Phan rang, gần trường em dạy. 
Mới ngày nào đó còn thẹn thùng nấp bên vai Tuấn mà bây giờ em đã mấy con. Mỗi dịp rảnh rỗi, tôi lại ra Phan rang ở chơi với em, với cháu. Tôi ôm cháu, hôn vào hai má phúng phính, hít vào phổi mùi thơm của trẻ thơ mà thấy lòng mình dịu lại, những cay đắng, cực nhọc của đời theo tiếng cười lanh lảnh giòn tan của cháu mà bay xa, bay xa. Tôi nhìn hai vợ chồng em, nhìn bầy cháu nhỏ lẫm chẫm quây quần bên chân mẹ mà lòng vừa vui mừng vừa hãnh diện. Tôi ao ước mẹ tôi nhìn thấy được cảnh này . 
Biến cố tháng 4 /75 tới như một định mệnh oan nghiệt, cả Tuấn và tôi đều phải ra trình diện cải tạo. Em ở lại một mình với một bầy con nhỏ, đứa lớn nhất chưa đầy sáu tuổi và đứa nhỏ nhất còn nằm trong bụng mẹ. Trong trại, tôi cứ đứt ruột nghĩ về em và bầy cháu nhỏ. Mẹ của Tuấn đã quá già, làm sao lo phụ với em đây. Rồi em còn phải lo lắng về số phận chồng, số phận anh. Tôi quay quắt như ngồi trên đống lửa, tôi nghĩ đến lời hứa với vong hồn mẹ hôm nào mà lòng đau như xé, con đã thất hứa với mẹ, mẹ ơi, con đang ở đây tù tội thì làm sao lo được cho em ... 
Năm 76 tôi bị đưa ra Bắc. Tôi mất liên lạc với em và Tuấn từ tháng 5/75. Làm sao em biết tôi ở đâu mà thư từ thăm gửi. Không biết em có biết Tuấn ở đâu không, trại tù mọc lên như nấm từ Nam ra Bắc. Hồi còn ở trong Nam, từ Trảng lớn, qua Suối máu, đâu đâu tôi cũng cố dò hỏi tin Tuấn nhưng vô hiệu. Tù nhân đông quá ... 
Trại cải tạo Sơn La, sau đợt cho viết thư về gia đình đầu tiên, ba tháng sau tôi nhận được thư em. Thư em đến tay tôi vào giữa năm 77. Hơn 2 năm 1 tháng tôi mới nhìn lại nét chữ của em. Run run bóc thư, mắt tôi cay nồng, nhạt nhòa. Em cho hay là Tuấn đang cải tạo ở Long Thành, Tuấn có thư về và cho biết vẫn bình an, mẹ Tuấn dạo này yếu lắm vì cụ đã quá già, em vẫn đi dạy, hai cháu nhỏ ở nhà với bà nội, hai cháu lớn theo mẹ vào trường, em cho hay đứa con gái út em đặt tên Tâm, Trần thị Minh Tâm, cháu sinh ngày 12 tháng 9 năm 75, gần 4 tháng sau ngày bố cháu và bác cháu vào tù. 
Gần cuối thư, em báo tin là bố còn sống và hồi đầu năm 76 có tìm đến gặp em, làm sao bố tìm ra địa chỉ thì em không biết, nhưng hôm ấy bố đến, bố tự giới thiệu tên mình. Em ngỡ ngàng, ngày bố ra đi em mới tròn ba tuổi, hơn hai mươi năm sau gặp lại làm sao em nhận được, bố xoa đầu đám cháu ngoại đang trố mắt nhìn người đàn ông lạ, bố hỏi về anh, về Tuấn, khi em hỏi lại bố là làm sao để biết anh và Tuấn đang bị giam giữ ở trại cải tạo nào, bố lắc đầu không nói gì. Bố cho hay là bố đang có gia đình ở Bắc, ngoài ấy bố có thêm hai trai và hai gái. Đứa trai lớn nhất thua em bốn tuổi. 
Bố mang vào cho em hai mươi ký gạo và một chục cam. Bố ở chơi một ngày rồi trở về Hà nội. Lúc bố về em có tặng bố cái radio-cassette của anh cho ngày nào. Bố thích lắm, bố hứa sẽ đến thăm anh trong trại tù. Từ hồi trở ra Bắc dến giờ bố chưa liên lạc lại với em, và em cũng không có địa chỉ của bố ở ngoài ấy. 
Tôi đọc thư lòng thấy phân vân, tôi cũng như em, không hình dung ra nổi bố tôi hình dáng mặt mũi ra sao, hai mươi mấy năm, tôi tưởng bố tôi đã chết. 
Tháng 12 năm 77, tại trại cải tạo Sơn La, bố đến thăm tôi. 
Đứng trong văn phòng viên sĩ quan trưởng trại một người đàn ông trung niên, tóc muối tiêu và gương mặt xương. Bộ áo quần dân sự khá thẳng thớm, và sự lễ phép của tên đại úy trưởng trại tiết lộ về địa vị không nhỏ của người này. Thấy tôi vào, viên trưởng trại quay qua nói nhỏ một câu gì đó rồi bước ra ngoài. Tôi im lặng đứng nhìn người đàn ông xa lạ. 
Bố đến bắt tay tôi, tự xưng tên mình, bố gọi tôi bằng anh, bố kể là đã gặp em ở Phan rang, bố hỏi tôi học tập thế nào, bố không hề nhắc đến mẹ, có lẽ ông đã biết về cái chết của mẹ. Bố nói là có đọc văn tôi. Tôi ngồi yên nghe bố nói, sau cùng, bố đứng dậy, móc trong xách ra một gói nhỏ bảo đó là đường và thuốc lá, trao cho tôi, khuyên tôi cố gắng học tập tốt để sớm được khoan hồng. Tôi nhìn vào mắt bố, lòng thấy dửng dưng. Tôi bắt tay bố rồi về lại lán mình. 
Đó, cuộc hội ngộ của bố con tôi sau hơn hai mươi năm là thế đấy. Chắc cuộc tái ngộ giữa bố với em cũng tẻ nhạt như thế. Có cái gì đó ngăn cách, có cái gì đó phân chia, có cái gì đó tôi không hiểu và không diễn tả được. Bây giờ tôi hiểu vì sao cái tin quan trọng đến thế mà em lại chỉ đề cập một cách ngắn ngủi ở cuối thư. 
Lần đó là lần đầu và cũng là lần duy nhất tôi gặp bố trong suốt 13 năm lang thang trong các trại tù biệt giam miền Bắc. 
Tháng 12/78, chuyển trại lên Yên Bái, tôi nhận thêm được hai lá thư của em, trong bức thư gần nhất, em viết vào tháng 8/78. Em cho hay tình trạng rất khó khăn, phụ cấp đi dạy không đủ nuôi một mẹ già và bốn con thơ, em đã bán lần mòn hết những đồ trang sức và luôn cả những đồ vật trong nhà. Em vẫn chưa đi thăm nuôi Tuấn được một lần nào. Không thể để bốn cháu nhỏ ở nhà cho bà nội vì cụ bây giờ đã quá yếu, mỗi buổi ăn, Uyên, cháu lớn phải đút cho bà. Ngoài ra, mỗi tối, từ lúc chạng vạng em và Hoàng, hai mẹ con phải ra đầu ngõ, ngồi bán bắp nướng đến khuya để kiếm thêm tiền đong gạo. Em than là dạo này mất ngủ, sức khỏe yếu lắm, em sợ nhỡ có mệnh hệ nào ... 
Tôi thẫn thờ cả buổi vì bức thư em, ngày xưa tôi chỉ lo cho có mỗi mình em, còn bây giờ em phải lo cho bốn đứa con thơ và một mẹ già, kể luôn người chồng và ông anh đang tù tội là bảy, bảy cây thập giá đời đang đè nặng lên đôi vai gầy guộc, nhỏ bé của em. Tôi viết thư về an ủi, khuyên em cố gắng, tôi vỗ về em là có thể Tuấn sẽ được tha về sớm với em, với cháu, vì Tuấn đi hải quân và lon còn thấp, không có tội với cách mạng nhiều. Rồi tôi viết thêm cho em hai ba lá thư nửa mà vẫn không thấy hồi âm. Lòng tôi cồn cào, nóng như lửa đốt, những ngày dài tù tội, tôi không nghĩ đến cái đói, cái khổ của mình mà chỉ nghĩ đến em và mấy cháu, không biết giờ này, em và bốn cháu thơ dại đang có gì ăn ? 
Tháng 6/79, một sáng trên đường lên rừng đốn nứa, tôi nghe loáng thoáng câu chuyện giữa các bạn tù. Họ nghe từ các bà vợ đi thăm nuôi kể lại, rằng ở Phan Rang có một chị có chồng đang đi cải tạo, chị chết đi, để lại bốn con thơ, đứa bé nhất mới lên ba, còn đứa lớn nhất chưa đầy chín tuổi . Tội nghiệp, họ hàng nội ngoại không có một ai. Tôi bỗng dưng thấy lạnh toát cả sống lưng, lại gần hỏi thêm thì người bạn tù cho hay là nghe nói chị ấy làm nghề cô giáo, có chồng sĩ quan hải quân đang đi tù cải tạo ở đâu đó trong Nam. Người chồng, trung úy hải quân trước cũng đóng ở Phan Rang. Trần Nguyên Tuấn, hải quân trung úy Trần nguyên Tuấn. 
Tôi thấy đất trời đảo lộn, tôi thấy mặt trời nổ tung trong óc, tôi hụt hơi, miệng há hốc đứng như trời trồng giữa núi rừng Yên Bái, bên cạnh tôi tiếng người nói lao xao. Tôi không nghe gì hết, tai tôi lùng bùng, mắt tôi mờ đi, tôi đang nhìn thấy xác em nằm co quắp trên manh chiếu, bốn đứa cháu của tôi, cháu Minh Tâm chưa đầy ba tuổi đang lấy tay lay lay xác mẹ, cháu lớn Thu Uyên chưa đủ chín tuổi đang ôm chân mẹ khóc lóc ủ ê, hai đứa kia, Hoàng và Châu ngơ ngác đứng nhìn. Trời tháng 6 mùa hè Yên bái mà sao tôi thấy thân mình lạnh buốt. Tôi tê dại, tôi hóa đá, tôi không còn cảm xúc, tôi muốn hét lên cho tan vỡ cả vũ trụ này. Trong lung linh màu nắng vàng buổi trưa Yên Bái, tôi thấy bóng em nhập nhòa, chập chờn. Em của tôi, đứa em côi cút của tôi ... 
Mũi súng AK thúc vào cạnh sườn, người vệ binh chắc cũng ngạc nhiên không hiểu sao bỗng dưng tôi đứng như trời trồng giữa lộ. Anh quắc mắt nhìn tôi dò hỏi, tôi không nói gì, im lặng nhập vào dòng tù. Nước mắt chảy dài trên hai má hóp, tôi bước đi như kẻ mộng du ...
Phan Nhật Nam