Saturday, October 29, 2016

Tháng Mười. Những chùm hoa dại.

  Từ những ngón tay xinh
  Từ trái tim mềm mại
  Đời nở đóa tình yêu.. 
                                     
( Riêng MP)

Bao giờ, chạy xe qua khoảng rừng nhỏ, tháng mười , mùa Thu lưt thướt trên những tàng lá  Phong , vuốt ve từng vạt cây vào mùa khoe lá chớm nẩy Đông. Mỗi khi qua đó, tôi cũng nhớ, nỗi nhớ dài đủ mang tôi vượt khỏi ngã tư, cây xăng mới mở và khi trở lại khoảng rừng cũ, thường, tôi ngừng một chút, hơi lâu ở bảng stop..và mơ hồ như mình đang tìm kiếm một điều gì...Rất chênh vênh,và cũng rất ngổn ngang.
Tháng mười...
Ở khoảng rừng mùa thu lốm đốm nắng vàng, tôi và bạn đã có những chiều đi lang thang, từ đầu khu rừng nhỏ đầy bụi gai đến những vạt hoa tím hồng cao ngất nghểu. Hoa vàng mọc um tùm, mạnh mẽ như muốn mở cho hết, uống cho hết vạt hương dịu dàng mang gió mùa thu, nó chen chúc với những cọng hoa dại mảnh dẻ phơn phớt chùm bông phấn nhỏ . Bao giờ  tôi và bạn cũng mang về nhà,  một bó hoa dại không xuể hai vòng ôm. Hai đứa hít hà " Hoa rừng mà đẹp ác liệt luôn ". Bạn cắm cúi cắt cành, tỉa lá, chưng hoa trong bình thuỷ tinh lớn, có những đường nếp xòe xinh xắn mà tôi nói, dành đặc biệt cho bạn cắm hoa. Chỉ hoa dại và cọng xanh gầy lơ thơ, dưới bàn tay khéo léo của bạn, nó bỗng trở nên quá chừng đáng yêu.
Cái bình thuỷ tinh nếp xanh xòe hoa ấy, đã héo hắt từ khi bạn rời khỏi..
Bạn tôi. Gương mặt thanh tú dịu dàng với đôi mắt biết cười. Đuôi mắt với những nếp lo lắng đậu bâng quơ theo ánh nhìn bâng khuâng.Trong chiếc đồng t đen tuyền thăm thẳm,, bạn nhìn đời  rộng mở bằng  trái tim ngườì nghệ sĩ. Với bạn, ai cũng tử tế, ca sĩ nào cũng hát hay ( bạn lý luận ,vì người ta là ca sĩ mà)Bạn nhìn thấy những ưu điểm của người khác nhưng không nhìn cho hết những ưu điểm tuyệt vời của mình.
Một  phụ nữ rất dễ thương và ngọt ngào.Ngọt ngào như nắng sớmVà man mác tựa gió thu..
Cũng mùa thu năm nào, chúng ta gặp nhau trong kỳ ra mắt Tuyển tập truyện ngắn 14 tác giả . Bao lâu rồi nhỉ. Hơn mười năm, có lẽ..( A, nên dừng một chút ở đây để cám ơn Phạm Ngọc đã mở cánh cửa thơ, văn cho chúng ta va vào nhau) Hôm ấy, bạn gầy mảnh mai trong chiếc áo dài xanh da trời mà mầu sắc cũng dịu dàng khép nép như chính chủ nhân.Chúng ta, chỉ bâng quơ vài câu..nhưng sự đồng điệu ẩn náu đâu đó không thể diễn tả bằng lời.
Có những điều  giữ rất riêng khi nghĩ về nhau.Một chút kỷ niệm, một chút chia xẻ cũng đủ là niềm vui.Hôm đó, tôi không được nghe bạn đàn hát. Tưởng tượng trên sân khấu nhỏ bé, dưới chùm đèn vừa đủ ấm áp, gương mặt bạn khi cúi xuống trầm ngâm thả từng phím đàn theo mấy ngón tay gầy. Phải là dễ thương lắm. Nồng nàn lắm. Có ai hôm đó ghi lại hình ảnh của bạn không. Tôi ước gì được  thấy, được nghe. Bạn nói phải cắt móng tay vì lâu, rất lâu bạn không còn hứng thú đàn hát nữa.
Thật buồn biết bao, nếu lúc nào, những phím nhạc trở nên xa lạ với mình.
Khu rừng mỗi ngày tôi qua,Thu như chớm sang Đông. Đôi lúc tôi dừng xe, đi bộ trên những vạt cỏ khô, ngắm nhìn  những chùm hoa vàng dại  nằm lẻ loi bên đường, Nó mang cho ta cảm giác vừa đơn độc vừa gần gũi. Từng kẽ lá đâm chồi nỗi nhớ.. Vẫn nghe như đâu đó tiếng cười trong trẻo của bạn và những bước chân hai đứa tha thẩn, hôm nào, mang về nhà một rừng cỏ dại.Tôi và bạn ít gọi cho nhau nhưng không có nghĩa là chúng ta không nhớ nhau.Nỗi nhớ , không có tên gọi . Nó bàng bạc và mênh mông. Nó gợi nhớ bất kỳ hình ảnh nào ta bắt gặp trong ngày , và bởi không có tên gọi nên nó luôn tha thướt trong không gian ta đang sống. Không hiện hữu mà vô cùng gần gũi. Dù sao. Nơi nầy. Khu rừng. Mùa Thu. Những chùm cỏ dại. Dù bạn đi xa bao nhiêu, dù bạn tất bật với đời sống, chúng ta vẫn có một kỷ niệm để nhớ về.

Rất riêng. Phải không ?
Lâu. Rất lâu chúng ta không gặp nhau, sau tháng mười năm đó. Bạn và công việc, đủ thứ bận rộn. Khi thì ở Cali chăm sóc mẹ, khi thì về lại nhà..an ủi chồng. Bạn như con thoi loay hoay ngược, tất tả xuôi. Nhưng thật ấm lòng khi nghe tiếng của nhau, âm thanh trong trẻo qua giọng cười, và tôi tưởng tượng, lúc ấy, chắc bạn đang nhìn ra ngoài vườn, chăm chú theo dõi cọng nắng xiên ngang vạt cỏ, bạn sẽ lan man nhớ mầu nắng ấy, nơi chúng ta từng đi qua, nắng tháng mười và những chùm hoa dại...

MP. Cô bạn nhỏ dễ thương.
     Chúng ta sẽ nhớ, đang nhớ và đã nhớ. Dù -nơi- nầy- hay- nơi -kia...

                    Từ khu rừng hoa dại
                     Mùa thu vừa ghé qua..
                     Từ những ngón tay xinh
                     Từ trái tim mềm mại
                     Đời nở đóa tình yêu.... (Nt)                                   

Friday, October 28, 2016

Nhà thờ Giáo xứ Vinh Thủy

• 1955, dừng chân tại vùng đất mới, song song với công tác định cư, chủ chăn và giáo dân tiến hành dựng một ngôi nhà thờ, một nhà xứ và nhà trường bằng gỗ và các vật liệu nhẹ (năm 1965 chúng được tái thiết hoàn toàn bằng vật liệu nặng). Tất cả đều tọa lạc trên đồi cát cao gần bờ biển, khung cảnh khá thơ mộng (tức khu vực bờ hồ Vĩnh Thủy). Vì lẽ đó mà khi xưa người ta vẫn quen gọi tên giáo xứ là Vĩnh Thủy (hợp vần với một giáo xứ khác cách đó không xa là Vĩnh Phú, nay là giáo xứ Vinh Phú). Những người đương thời vẫn thường kể lại cho các thế hệ sau về ngôi nhà thờ này với biết bao hoài niệm.
• Năm 1964, trước khi về hưu dưỡng, linh mục Lê Trọng Khiêm đã xây thêm ngôi nhà thờ thứ hai nằm sát tỉnh lộ 9 (nay là đường Thủ Khoa Huân nối trung tâm Phan Thiết với Mũi Né). Cả hai nhà thờ được nối liền bằng một con đường mòn rợp bóng dừa (nay là đường Phan Trung) trước Lao Xá.
• Sau 1975, khu vực bờ hồ Vĩnh Thủy bị Nhà nước trưng dụng để xây khách sạn Vĩnh Thủy (nay là quần thể Sân Golf-Khách sạn Novotel). Nhà thờ đầu tiên không còn.
• Kể từ 1978, ngôi nhà thờ trên tỉnh lộ 9 trở thành trung tâm sinh hoạt phụng vụ của giáo xứ đến ngày nay.
• Năm 1991-1992, mặt tiền nhà thờ được tu sửa lại trên nền móng nhà thờ cũ cách tân theo dáng dấp bất đối xứng, khá ấn tượng, độc đáo khi mà truyền thống xưa nay của nhà thờ là đối xứng hai bên. Cung thánh cũng được chỉnh trang cùng với việc xây mới một nhà xứ và một hội trường hai phòng.
• Kể từ những năm cuối thế kỷ 20, đầu thế kỷ 21, nhà thờ bắt đầu có sự xuống cấp nhất là phòng mặc áo và không đáp ứng nổi lượng giáo dân đang phát triển.
Từ năm 2004, giáo xứ xây dựng thánh đường mới và cung hiến vào ngày 21 tháng 6 năm 2007. 

 Lược sử Giáo xứ Vinh Thủy

Giáo xứ Vinh Thủy tước hiệu Mẹ Mân Côi được hình thành từ tháng 08.1955, với khoảng 3000 giáo dân gốc giáo phận Vinh thuộc các giáo xứ: Mành Sơn, Vĩnh Yên, Tân Lập, Thuận Nghĩa, Tân Vinh, Tân Lộc (Nghệ An), và một số giáo dân tỉnh Quảng Bình di dân vào Nam sau hiệp định Geneve. 


Vì kế sinh nhai, nên những năm sau đó phần lớn giáo dân lại dời đi nơi khác để làm ăn sinh sống. Đến năm 1967, gần 1000 giáo dân xứ Vinh Hưng đến tạm cư vì chiến tranh, được giáo quyền xác nhập vào giáo xứ. Từng phục vụ: cố linh mục Phanxicô Xaviê Lê Trọng Khiêm (08.1955 - 11.1965), cố linh mục Hồ Ngọc Cai (1956), cố linh mục Nguyễn Quyền (1957), linh mục Trịnh Quang Cảnh (1960); linh mục Gioan Baotixita Lê Xuân Hoa (11.1965 - 8.1973), linh mục Gioan Baotixiata Vũ Đình Hiên (8.1973- 5.1975).
Về cơ sở vật chất, song song với công tác định cư, cha xứ và giáo dân đã tiến hành làm một nhà thờ bằng gỗ, một nhà xứ và nhà trường cũng bằng các vật liệu nhẹ, tất cả đều tọa lạc trên đồi cát cao gần bờ biển. Năm 1965, được tái thiết toàn bộ bằng vật liệu nặng (khu vực này hiện nay đã bị Nhà Nước trưng dụng xây dựng khách sạn Novotel. Năm 1964, trước khi về hưu dưỡng, cố Lm. Lê Trọng Khiêm đã xây thêm một nhà thờ mới nằm sát tỉnh lộ 9 (đường Phan Thiết - Mũi Né). Từ năm 1978, nhà thờ này trở thành trung tâm sinh hoạt phụng vụ của giáo xứ.
Về tinh thần, nhờ vào lòng đạo đức căn bản lâu đời của người giáo dân, cùng với sự lãnh đạo nghiêm khắc về luân lý của các vị chủ chăn, đời sống đức tin ngày càng vững mạnh, từ đó công việc truyền giáo được triển nở một cách tốt đẹp.
Sau biến cố 1975, giáo dân tản mác với nhiều lý do chủ quan cũng như khách quan, số giáo dân có lúc chỉ còn hơn 200 người. Nhờ vào công tác truyền giáo tích cực, thêm vào đó giáo dân các nơi đến định cư sinh sống, hiện nay số giáo dân đã lên đến 565 người nằm trong địa bàn rộng vào bậc nhất trong thành phố Phan Thiết. Mặc dầu số giáo dân thật khiêm tốn, nhưng với bất cứ hoàn cảnh nào, luôn luôn duy trì một Hội đồng Mục vụ 5 thành viên điều hành các hoạt động trong giáo xứ. Hiện nay, các đoàn thể như Phan Sinh Tại Thế, Các Bà Mẹ Công Giáo, Tông đồ Thiếu Nhi, cũng dần đi vào nề nếp và có chiều hướng khởi sắc, nhờ vào sự lãnh đạo của các linh mục trực tiếp cũng như gián tiếp: cha Gioan Baotixita Hoàng Văn Khanh (7.1975 - 8.1975), cha Giuse Đinh Vĩ Đại (8.1975 - 10.1978). Từ 1978 không có chủ chăn chính thức, giáo xứ được bề trên gởi giao cho cha Phó xứ Thanh Hải An phong Nguyễn Công Vinh kiêm nhiệm, đến 02.1988 cha Quản lý Tòa Giám Mục Phanxicô Xaviê Đinh Tiên Đường đặc trách, cha Giuse Nguyễn Kim Anh (11.1992 - 6.1994), cha Phêrô Nguyễn Văn Học (12.6.1994 -31.05.2002), cha JB. Hoàng Văn Khanh (01.06.2002- …).
Về cơ sở vật chất: nhà thờ được tu sửa mặt tiền, cung thánh, đồng thời xây dựng mới một nhà xứ và hội trường 2 phòng trong những năm 1991 - 1992
Với một địa bàn rộng lớn, số giáo dân chỉ chiếm 3,65% dân số, nên công tác truyền giáo được đặt lên hàng đầu. Hằng năm số người dự tòng càng tăng, điều đáng khích lệ là có nhiều hộ gia đình xin tòng giáo hoàn toàn.
Về văn hóa, khoảng 30 em đã tốt nghiệp hoặc đang theo học đại học, 98% các em đều được cha mẹ ý thức cho đến trường.
Chăm sóc người nghèo, già cả neo đơn cũng là một mục tiêu của giáo xứ, hằng năm vẫn duy trì thăm hỏi, ủy lạo bệnh nhân tại bệnh viện trong các dịp đại lễ Giáng Sinh, Phục Sinh, năm vừa qua đã cộng tác với Tòa Giám Mục thực hiện được 18 ngôi nhà tình thương cho những gia đình nghèo, không phân biệt lương giáo.
Hướng về tương lai, giáo xứ vẫn đặt hai trọng tâm là chăm sóc người nghèo và công tác truyền giáo qua đời sống chứng tá và việc làm cụ thể. Về văn hóa vẫn duy trì khích lệ cổ vũ việc mở mang kiến thức cho con em như trước đây đã thực hiện là phát thưởng cho những em có thành tích cao trong học tập vào mỗi cuối niên học. Hy vọng rằng thế hệ trẻ được quan tâm chăm sóc chu đáo hôm nay, là đôi cánh đưa giáo xứ vươn lên vững mạnh hơn trong ngày mai.
Giáo Phận Phan Thiết

....................................................
Giới thiệu Giáo xứ : Vinh Thủy
Giáo xứ Vinh Thủy được hình thành từ tháng 8 năm 1955 với khoảng 3000 giáo dân thuộc các giáo xứ Mành Sơn, Vĩnh Yên, Tân Lập, Tân Vinh, Tân Lộc,Thuận Nghĩa thuộc giáo phận Vinh (Nghệ An) và một số giáo dân tỉnh Quảng Bình di cư vào Nam sau Hiệp định Genève. Sau đó không lâu, phần lớn giáo dân lại đi nơi khác làm ăn, sinh sống. Đến 1967, giáo quyền xác nhập vào giáo xứ gần 1000 giáo dân xứ Vinh Hưng đến tạm cư vì chiến tranh (ngày nay, cái tên “Vinh Hưng” được gọi không chính thức cho khu vực giáo họ Phêrô-Phaolô của giáo xứ).
Có thể nói, người có công lớn nhất đối với giáo xứ là cố linh mục Phanxicô Xaviê Lê Trọng Khiêm (linh mục tiên khởi). Trong hoàn cảnh giáo dân đang lo lắng tìm hướng đi trên miền đất mới đầy lạ lẫm sau một chặng đường dài, ngài đã đảm nhận vai trò là chủ chăn tiêu biểu trong việc giúp giáo dân ổn định tinh thần, bắt tay vào xây dựng đời sống mới. Nhờ vào sự lãnh đạo nghiêm khắc về luân lý của ngài mà đời sống đức tin của giáo dân ngày càng vững mạnh, từ đó công việc truyền giáo được triển nở cách tốt đẹp, khó khăn ban đầu của cuộc sống mới dần được khắc phục.
Những năm sau đó, phục vụ giáo xứ trực tiếp lẫn gián tiếp còn có các linh mục: Hồ Ngọc Cai (1956), Nguyễn Quyền (1957), Trịnh Quang Cảnh (1960), Lê Xuân Hoa - Xuân Ly Băng (11/1956-8/1973), Vũ Đình Hiên (8/1973-5/1975), Hoàng Văn Khanh (7/1975-8/1975), Đinh Vĩ Đại (8/1975-10/1978).
Sau biến cố 1975, giáo dân tản mác với nhiều lý do chủ quan cũng như khách quan, phần lớn là đi lập nghiệp vùng “kinh tế mớI”, số giáo dân có lúc chỉ còn hơn 200 người. Cũng như các giáo xứ khác, các hoat động phụng vụ trong nhà thờ kể từ lúc này đều bị hạn chế (nhà thờ bị đóng cửa vào năm 1978) nhưng nhờ Chúa ban ơn và Mẹ Mân Côi quan thầy trợ giúp, giáo xứ đã vượt qua được những khó khăn đó, khiến đức tin càng được vững mạnh, bằng chứng là nhà thờ giáo xứ sớm được trở lại hoạt động. Năm 1978, không có chủ chăn chính thức, giáo xứ được bề trên gởi giao cho cha phó giáo xứ Thanh Hải (cách giáo xứ khoảng 2km, phần lớn gốc Thanh Hóa và Quảng Bình) Nguyễn Công Vinh kiêm nhiệm. Thời điểm này, nhà thờ Thanh Hải chưa được hoat động trở lại nên ngôi nhà thờ nhỏ bé của giáo xứ đón nhận một lượng lớn giáo dân Thanh Hải lên tham dự Thánh lễ và các nghi thức phụng vụ.
Từ tháng 2, 1988, linh mục Đinh Tiến Đường - quản lý Tòa Giám Mục về đặc trách giáo xứ. Những năm kế tiếp, trong bối cảnh Công giáo đang hòa nhập trở lại với xã hội, địa giới giáo xứ Vinh Thủy mở rộng và nằm trong phường Phú Thủy, một phường rộng lớn và đông dân bậc nhất Phan Thiết (chính vì vậy mà nhiều người dân, kể cả giáo dân thường quen gọi là nhà thờ Phú Thủy nhiều hơn là Vinh Thủy). Với sự năng động trong công việc cũng như ngoại giao của cha, giáo xứ tiếp tục phát triển mạnh mẽ. Ngài đã ưu ái đặt cho giáo xứ biệt danh “nhà thờ quốc tế” bởi lẽ từ thời điểm này, giáo xứ có sự chuyển biến về chất và lượng, số giáo dân nơi khác đến định cư sinh sống và xin nhập xứ ngày càng tăng.
Từ tháng 11, 1992, linh mục Nguyễn Kim Anh về quản xứ. Ngài tiến hành xây dựng đài Đức Mẹ và khuôn viên, phát triển hội Các Bà mẹ Công giáo. Tháng 6, 1994, linh mục Nguyễn Văn Học về quản xứ. Ban đầu còn có đôi chút khác biệt và cách biệt giữa chủ chăn và đàn chiên, song những năm sau đó dưới sự dẫn dắt nghiêm khắc nhưng linh động của ngài mà giáo xứ đi vào nề nếp trong phụng vụ và sinh hoạt. Trên cơ sở số con em của giáo dân trong và ngoài xứ đang sinh hoạt thường xuyên, cùng với sự thiện nguyện của những người có kinh nghiệm ngày trước, giáo xứ thành lập Xứ đoàn Thiếu Nhi Thánh Thể với mục đích hướng các em thiếu nhi vào môi trường sống đạo. Trong sự thầm lặng, cha Nguyễn Văn Học vẫn luôn ủng hộ cho phong trào này. Tiếc rằng, vì không có nhân sự nên ngày nay phong trào đang dần chùng xuống.
Cùng thời điểm, giáo xứ xây mới tường thành và vườn hoa trước nhà thờ, cải tạo đài đức mẹ để tạo mỹ quan cho mặt tiến. Giữa năm 2002, sự hưu dưỡng đột xuất của cha Nguyễn Văn Học vì yếu bệnh, giáo xứ đang trong tình trạng “lắng xuống” về mọi mặt vì khuyết chủ chăn. Được bề trên giao phó, linh mục Hoàng Văn Khanh, giám đốc Chủng viện Nicolas của giáo phận về quản xứ ngay sau đó. Ngài bắt tay vào củng cố và phát triển các hội đoàn. Thành lập hội Gia Trưởng và Giới Trẻ. Năng động nhưng nghiêm khắc, dưới sự dìu dắt của ngài, giáo xứ đã phát triển trở lại cách mạnh mẽ. Cùng với sự giúp đỡ của các thầy chủng sinh về giúp xứ, các hội đoàn hoạt động năng nổ và khá hiệu quả. Đời sống tinh thần của giáo xứ tăng lên rõ rệt. Nhiều người xin tòng giáo và nhập xứ.
Các mốc sự kiện:
• 1955, dừng chân tại vùng đất mới, song song với công tác định cư, chủ chăn và giáo dân tiến hành dựng một ngôi nhà thờ, một nhà xứ và nhà trường bằng gỗ và các vật liệu nhẹ (năm 1965 chúng được tái thiết hoàn toàn bằng vật liệu nặng). Tất cả đều tọa lạc trên đồi cát cao gần bờ biển, khung cảnh khá thơ mộng (tức khu vực bờ hồ Vĩnh Thủy). Vì lẽ đó mà khi xưa người ta vẫn quen gọi tên giáo xứ là Vĩnh Thủy (hợp vần với một giáo xứ khác cách đó không xa là Vĩnh Phú, nay là giáo xứ Vinh Phú). Những người đương thời vẫn thường kể lại cho các thế hệ sau về ngôi nhà thờ này với biết bao hoài niệm.
• Năm 1964, trước khi về hưu dưỡng, linh mục Lê Trọng Khiêm đã xây thêm ngôi nhà thờ thứ hai nằm sát tỉnh lộ 9 (nay là đường Thủ Khoa Huân nối trung tâm Phan Thiết với Mũi Né). Cả hai nhà thờ được nối liền bằng một con đường mòn rợp bóng dừa (nay là đường Phan Trung) trước Lao Xá.
• Sau 1975, khu vực bờ hồ Vĩnh Thủy bị Nhà nước trưng dụng để xây khách sạn Vĩnh Thủy (nay là quần thể Sân Golf-Khách sạn Novotel). Nhà thờ đầu tiên không còn.
• Kể từ 1978, ngôi nhà thờ trên tỉnh lộ 9 trở thành trung tâm sinh hoạt phụng vụ của giáo xứ đến ngày nay.
• Năm 1991-1992, mặt tiền nhà thờ được tu sửa lại trên nền móng nhà thờ cũ cách tân theo dáng dấp bất đối xứng, khá ấn tượng, độc đáo khi mà truyền thống xưa nay của nhà thờ là đối xứng hai bên. Cung thánh cũng được chỉnh trang cùng với việc xây mới một nhà xứ và một hội trường hai phòng.
• Kể từ những năm cuối thế kỷ 20, đầu thế kỷ 21, nhà thờ bắt đầu có sự xuống cấp nhất là phòng mặc áo và không đáp ứng nổi lượng giáo dân đang phát triển.
Từ năm 2004, giáo xứ xây dựng thánh đường mới và cung hiến vào ngày 21 tháng 6 năm 2007.
Thông tin chung:
Giáo xứ Vinh Thủy (Gp.Phan Thiết)
Linh mục quản xứ:
Địa chỉ: 332 Thủ Khoa Huân, phường Phú Thủy
Tp.Phan Thiết, tỉnh Bình Thuận
ĐT: 062-381 2538

Giờ thánh lễ Chúa Nhật:
18h (Thứ bảy)
05h và 17h (Chúa nhật)

Nguồn : VietCatholic

Thursday, October 20, 2016

Ngày Phụ Nữ Việt Nam 20 tháng 10 / Phạm Sanh PBC72



Hôm nay thấy đường phố Sài Gòn bán đầy bông hồng, lại thấy sắp có chuyện. Bông hồng liên quan phụ nữ, đúng là ngày phụ nữ Việt Nam 20/10 mà mình quên mất. Trước 75, trong Nam, ngày này là ngày lễ Hai Bà Trưng mùng 6 tháng 2 âm lịch. Phụ nữ còn có ngày phụ nữ quốc tế 8/3 nữa, ngày mà bên Tây, GH hát bài Du pain et des roses một mình. Đàn bà con gái khổ thật, một năm có đến mấy ngày để đám đàn ông sạo sự tâng bốc, sau đó đàn bà vẫn là đàn bà. Giống như chỗ nào còn bảng cấm đ…, là chỗ đó còn đ… bậy, mấy bà 72 đang có chồng đừng mơ mộng bình đẳng bình quyền, dễ bị chồng bỏ chồng chê lắm đó.

Mấy hôm nay, bên này đang bàn luận ồn ào về truyện dài nhiều tập “nước mắm”. Ban đầu đó là câu chuyện làm nước mắm siêu tốc và siêu rẽ tại Sài Gòn, 1 ngày là có nước mắm, chỉ cần nước phông tên, muối và hóa chất chợ Kim Biên. Ai làm nước mắm cũng được, cần hàm hồ không cần hàm hộ, cần đầy túi không cần biết để vài ngày là thúi. Khổ thật, người thời nay không phân biệt được nước mắm và nước chấm, mấy ông bà có quyền quản lý coi nước mắm là nước chấm và suy diển… chấm cũng là mắm. Từ nước mắm truyền thống, chuyển sang nước mắm dỏm (như nước mắm mấy hiệu Phan Thiết hiện nay) và một ngày đẹp trời, chuyển biến sang nước mắm giả 100%, ai lỡ dùng ung thư ráng chịu. Đó là chuyện ban đầu, tập một, nói về sự xuất hiện của một cô bé nước mắm siêu ngắn. Đã xuất bản tập hai (hồi một), một quái kiệt võ lâm có tên khai sinh đầy đủ hơi dài lê thê là Hội tiêu chuẩn và bảo vệ người tiêu dùng Việt Nam, tên ở nhà là Vinastas, dựa vào bảo kê của một đại cao thủ võ lâm nào đó, bỗng nhảy ra thử võ nghệ một số môn sinh nước mắm không chính thống, tuyên bố gần 100% nước mắm nhiểm arsenic. Dân Việt hết hồn, nghe nói arsenic là chất cực độc gây ung thư, hư da…, người mình sao ngu và gan dữ vậy. Nhưng mà, cả tụi Tây tụi Mỹ cũng lỳ lợm, dùng nước mắm Việt Nam hơn 100 năm nay. Té ra không phải vậy, arsenic trong nước mắm truyền thống là arsenic hữu cơ, không độc hại như arsenic vô cơ. Trình độ mấy ông giáo sư tiến sỹ Vinastas yếu quá, hoặc không yếu nhưng võ công bị truất phế trước món phong bì của tụi ma giáo (VN, người ta tạm gọi là nhóm lợi ích). Báo hại, nước mắm truyền thống Phú Quốc lên tiếng phản ứng trước đòn chơi bẩn, nước mắm Khánh Hòa cũng lên tiếng. Chỉ có nước mắm Phan Thiết im hơi lặng tiếng, chắc có cái gì đó điểm huyệt khó nói. Đúng là bọn bàng quan tả đạo đang chế ngự anh hùng võ lâm.

Sau 75, nước mắm truyền thống Phan Thiết bị đánh tơi tả không còn cái gì để nói, để giữ. Các hàm hộ có tên có tiếng, đều được CM “cải tạo”, cả những vị có thân nhân gộc từ miền Bắc trở về. Gom thùng lều lại hết thành một xí nghiệp nước mắm, arsenic hữu cơ không nhằm nhòi gì so với các vi khuẩn khác, nước mắm Phan Thiết không còn thương hiệu, mất đi uy tín đã gầy dựng mãi từ thời Pháp. Nước mắm Phú Quốc, Khánh Hòa lên ngôi từ đây, chứ nếu còn nước mắm Phan Thiết đúng nghĩa, các địa phương này chỉ là đàn em không hơn không kém. Những năm sau 75, mùa cá, mẹ tôi vẫn từng đêm tom góp cá cơm cá nục dư thừa do xí nghiệp Nhà nước không thu mua hết, đem về muối mắm, làm nước mắm, bỏ lẽ bán chịu cho mấy bà chồng đi học tập buôn chuyến, chui nhủi kiếm sống bằng cái nghề gia truyền từ ông bà cha mẹ. Có lúc, thấy mẹ khổ cực, ho sù sụ cả đêm, tôi khuyên mẹ bỏ nghề, mẹ tôi cười rồi khóc. Bây giờ, anh em lớn hết, không ai theo nghề nước mắm, mẹ già yếu lãng nặng, hết khuyên. Vẫn thấy hơi buồn khi nhắc về nghề làm nước  mắm.

Tuần vừa rồi, khi ngồi chờ cô phóng viên một tờ báo gặp phỏng vấn về chuyện nghẹt ngập ngộp thường ngày ở Sài Gòn, tôi bất ngờ khi gặp bác tài xe ôm lại là cậu D., cháu Bà Hồng Xuyên. Cậu D. là học trò tôi 2 lần, một khi vừa đậu tú tài một, mẹ cậu đem đến cho một xấp vải may quần tây, khen và nhờ tôi kèm hai cậu con công tử của Bà. Lần hai, vào Phú Thọ, tôi lại có dịp dạy cậu một môn học, cầu đường thường thức gì đó. Bất ngờ thật vì sao Cậu lại chạy xe ôm, nhưng Cậu giải thích, thất bại nhiều nên chạy xe chỉ là nghề tay trái. Giá Cậu tôi theo Ông Bà làm nghề nước mắm. Nhưng nghĩ lại, sao được, ngay cả kho bãi nhà cửa khu vực Đề Thám Bùi Viện Bến Chương Dương… của các nhà lều nước mắm PT đều không còn. Chuyện ông cụ HCM gì đó, lúc còn nhỏ, được Liên Thành cho vài chục đồng Đông Dương qua Pháp ăn học, thế mà công ty nước mắm LT cũng bị “cải tạo”, bị biến dạng, có ai muốn nói hoặc đính chánh về một quá khứ không hay.

Tin mới nhận được, Vinastas bị mấy ông Quốc hội cho là vi phạm pháp luật, làm mất uy tín nước mắm thật và lăng xê mấy hãng nước mắm dỏm. Ở VN, giữa anh hùng và tội phạm chỉ là một ranh giới nhỏ, nói nắng thì mưa, nói mưa thì nắng, vui lắm, người Việt bây giờ dễ thông cảm. Miển đừng ra ngoài rồi chửi bậy như thằng cha TXT…

Nhân ngày phụ nữ, cũng phải chúc mấy bà 72 sống lâu, cố duy trì sắc đẹp và giữ mấy ông nhà mình cho tốt. Đừng giận, mau già.

Phạm Sanh, 72 PBC

Thursday, October 13, 2016

Chia buồn cùng bạn Nguyễn Thị Minh PBC72

Nguyễn Thị Thu Vân Xin chia buồn cùng chị em Minh .
Cầu nguyện hương linh Mẹ sớm về cõi Phật .

 
 Mộng Quyên Thành kính chia buồn với Minh ...
Minh Nguyễn to Tuyet Nguyen
7 hrs ·
Mẹ M mới mất lúc 2h25 (14h25) hôm nay. Đau lòng quá Tuyết ơi!
Hoa Van Pham Thành thật chia buồn với chị Minh Nguyễn cho sự mất mác lớn lao này, xin nguyện cầu Bà ra đi thanh thản nhẹ nhàng nha chị Minh, Xin Thành Kính Phân Ưu
Tuong Nguyen
Tuong Nguyen Xin chia buồn cùng Minh Nguyễn. Cầu nguyện hương linh Cô sớm về cõi Phật.
Tuyet Nguyen
Tuyet Nguyen Thành kính Phân Ưu cùng Minh và gia đình. Minh đừng buồn để Mẹ ra đi thanh thản, cầu hương linh bác sớm về cõi niết bàn.
Hong Anh Duong
Hong Anh Duong Chia buồn cùng MINH...Các cụ sống ngày nào thì con cháu lời ngày ấy...cầu nguyện bà sớm về cõi PHẬT
Mộng Quyên
Mộng Quyên Thành kính chia buồn với Minh ...
Mộng Quyên's photo.
Vi Truong
Vi Truong Phân ưu M cùng giađình
Vi Truong's photo.
Nguyen Huynh Ha
Nguyen Huynh Ha NHHA XIN CHIA BUỒN CÙNG CÔ MINH VÀ GIA QUYẾN.
Khánh Linh Lê Thị
Khánh Linh Lê Thị Xin chia buồn cùng Minh Nguyễn. Cầu nguyện Phật tiếp dẫn Cô về Cực lạc quốc.
Bichphuong Daongoc
Bichphuong Daongoc Thành kính phân ưu cùng tang quyến. Cầu nguyện cho hương linh Cô sớm phiêu diêu miền cực lạc.
Nguyễn Xuân Hồng
Nguyễn Xuân Hồng Xin chia buồn cùng Mình và gia đình,mong bạn giữ sức khỏe để vượt qua nỗi đau quá lớn này.Cầu mong Bác được vãng sanh cực lạc A di đà Phật.
Khoi Nguyen
Khoi Nguyen Thành kính phân ưu cùng gia đình, mong Bác ra đi thanh thản...
Dang Thi Ty
Dang Thi Ty Thanh kinh phan uu .Cau nguyen huong linh Bac som ve coi niet ban